Nếu như đặt một người lên một quỹ đạo khác nhau, vậy thì cuộc đời của họ cũng sẽ trở nên khác biệt. Bạn quyết định đặt cuộc đời mình vào vị trí như thế nào?

Con người còn sống trên đời nhất định phải đối xử tốt với bố mẹ mình một chút, đừng bao giờ khiến họ phải bận lòng. Bố mẹ không mong bạn phải kiếm được bao nhiêu tiền, họ chỉ cần bạn ở bên cạnh thường xuyên, bởi vì con cái chính là niềm nhớ nhung sâu đậm nhất của bố mẹ.

Trên thế gian này thật sự chẳng có thêm một ai có thể thật lòng thật dạ yêu thương bạn ngoài bố mẹ cả. Do đó, khi không bận rộn thì hãy thường xuyên về nhà thăm bố mẹ mình. Đừng để sau này ngồi hồi tưởng lại từng mảnh hồi ức khi bố mẹ còn sống mà nước mắt lưng tròng. Lúc đó, cho dù bạn có khóc thương tâm đến cách mấy ở trước mộ phần của bố mẹ thì họ cũng không thể sống dậy cho bạn báo hiếu được. Bố mẹ chỉ cần bạn về nhà, đừng phí phạm thời gian của mình cho những thú vui bên ngoài, bởi vì những điều đó không xứng đáng. Hãy ghi nhớ, quán bar không phải là gia đình, hát karaoke chẳng qua cũng chỉ là trò tiêu khiển mà thôi, đừng để đôi mắt của bố mẹ chờ đợi mỏi mòn nhưng vẫn không nhìn thấy bạn.

Trên thế gian này sẽ chẳng có thêm một ai dù biết rõ bạn đang bực bội, bỏ bữa mà vẫn thúc giục bạn ăn cơm. Cho nên, dù ngoài kia có bao nhiêu chuyện xảy ra, đừng quên trở về nhà ăn cơm cùng bố mẹ. Đừng để bố mẹ gọi cho bạn vô số cuộc điện thoại còn bạn lại không thèm nghe máy. Đừng để sự tiếc nuối giày vò trong lòng bạn, đừng để đến sau này khi bố mẹ đi rồi, muốn ngồi xuống cùng họ ăn bữa cơm cũng không còn cơ hội.

Trên thế gian này sẽ chẳng có thêm một ai quan tâm bạn từng giây từng phút. Quan tâm công việc của bạn, quan tâm xem bạn béo hay gầy, quan tâm xem bạn có ăn đầy đủ không, ngủ có ngon không... Quan tâm người khác thực ra cũng rất mệt mỏi, ai nguyện ý vì bạn trở nên mệt mỏi như vậy chứ? Còn không phải là bố mẹ của bạn sao? Do đó, khi bố mẹ bệnh rồi thì bạn cũng nên quan tâm, yêu thương bố mẹ mình nhiều hơn một chút.
Trên thế gian này ngoài bố mẹ ra sẽ chẳng có ai một đời một kiếp luôn đặt bạn ở trong tim, cũng chẳng có ai luôn ấm áp gọi biệt danh lúc nhỏ của bạn. Cho nên, đừng làm một đứa con bất hiếu, hãy thường xuyên hỏi thăm bố mẹ có khoẻ không. Nếu như bạn không thể sống ở gần bố mẹ, vậy thì ít nhất mỗi tuần cũng nên gọi điện thoại cho họ một lần, nói cho bố mẹ nghe tình trạng của bạn. Đừng để bố mẹ lo lắng, cũng đừng chê bố mẹ phiền phức mà không nghe điện thoại của họ.

Nếu như có một ngày bố mẹ thực sự không còn nữa, sẽ chẳng có ai đối đãi với bạn một cách không toan tính đâu. Cho nên đừng khiến bố mẹ đau lòng, nhân những năm bố mẹ vẫn còn thì hãy làm cho bố mẹ vui vẻ một chút. Đừng viện lí do mình không có thời gian, đừng đổ lỗi tại công việc bận rộn, đừng tiêu tốn thời gian cho người khác, bạn phải biết rằng bố mẹ chỉ có một trên đời. Nếu mất đi công việc bạn có thể tìm việc khác, mất đi bạn bè có thể tìm người khác, cho dù mất đi trái tim thì có tiền vẫn có thể thay tim nhân tạo, nhưng mà mất đi bố mẹ thì phải đi đâu mà tìm?

Đừng dắt về nhà một người không tôn kính bố mẹ, đừng kết bạn với những người không tôn kính bố mẹ, cũng đừng tìm một người bạn đời không tôn kính bố mẹ mà kết hôn. Bởi vì người trong lòng không có bố mẹ bạn thì cũng chẳng xứng đáng để bạn kết giao.

Bố mẹ từng đánh bạn, từng mắng bạn, khiến bạn thấy hận họ. Ngay cả khi cãi nhau với bố mẹ cũng làm bạn bực đến mấy ngày sau đều không về nhà. Tuy nhiên bạn phải nhớ rằng, trên đời này bạn có thể hận bất kì ai nhưng chỉ có duy nhất hai người bạn không được phép hận đó chính là bố mẹ của mình. Đừng ngốc như thế, có gì đáng phải giận, phải hận cơ chứ? Đó là bố mẹ - là người đã sinh thành dưỡng dục bạn nên người. Trên thế giới này, chắc chắn chẳng có ai yêu thương bạn hơn họ cả.

Nếu như có một ngày, hai người sinh thành dưỡng dục bạn đi rồi, thật sự không còn nữa..., họ sẽ không thể cùng bạn trò chuyện, không thể cùng bạn ăn bữa cơm, không còn ai gọi tên bạn một cách âu yếm yêu thương. Cho dù bạn có khóc cạn nước mắt hay tỏ ra mạnh mẽ kiên cường, người đi thì vẫn phải đi, tất cả những gì bạn muốn làm, bạn chưa kịp làm đều cũng sẽ trở thành một niềm tiếc nuối được gói ghém bởi hai chữ: “Giá như”.

Nếu như có một ngày, hai người sinh thành dưỡng dục bạn đi rồi, thật sự không còn nữa..., cho dù bạn có đốt nhiều tiền vàng mã hay cả căn nhà to lớn hơn thì cũng có ích gì nữa đâu, sau cùng chỉ làm họ cảm thấy chua xót hơn mà thôi.

Hãy cố gắng sống thật tốt, thật lương thiện, đối xử với bố mẹ hết lòng, như vậy thì cho dù mai này bố mẹ không còn nữa, bản thân bạn cũng sẽ không cảm thấy ân hận hay tiếc nuối. Vì những năm tháng được ở bên bố mẹ, bạn đã tận lực làm những việc mà một đứa con nên làm rồi.